Cô Nữ Sinh Đồng Tính

Email cũ bị mất. Chúng ta có truyện muốn đăng sung sướng gửi truyện về . Lưu giữ ghi rõ tên truyện, chương nào.

Bạn đang xem: Cô nữ sinh đồng tính


*

Vòng tay ấm.. Truyện đồng tính nữ

Tôi ghi nhớ tôi từng bao bọc lấy ai đó



Tôi nhớ ai đó cũng từng bao bọc lấy tôi

Một vòng đeo tay rất nóng và dịu dàng….

Nhưng tất cả, vẫn mãi trôi xa……

Vòng tay nóng của tôi, bạn rút viên là ai?!

“ Nhi!! con sao vậy?!”

“ mẹ không thấy ư?!”

“ Thấy gì con?!”

“ không tồn tại gì….”

Vòng tay ấm.. Truyện đồng tính nữ

Tác giả: Đinh Ngọc Trân

*

Mẹ tôi ko thấy được. Từ nhỏ đến lớn, dường như cũng không người nào thấy được. Tôi còn nhớ, bản thân từng siêu ngây thơ đi hỏi từng người lại từng người một là gồm thấy không? có cảm nhận thấy giống tôi không. Tuy thế họ gần như lắc đầu, thậm chí còn tồn tại người mỉm cười nhạo tôi bị khùng

Tôi từng nghĩ có lẽ tôi bị khùng thiệt. Chị em tôi cũng từng đưa tôi đi khám vì chưng những hành động của bản thân năm tôi năm tuổi, cơ mà kết quả cho biết tôi hoàn toàn bỉnh thường. Mẹ nhìn tôi nhức khổ, mẹ tưởng tôi bị điên. Và kể từ thời điểm đó, tôi không khi nào hỏi người ta gồm thấy không nữa. Nhưng ngày hôm nay, việc này lại một đợt tiếp nhữa diễn ra

Tôi luôn cảm nhận thấy có người ôm lấy mình

Một vòng tay rất ấm áp luôn chuyển ra ôm lấy tôi. Từ nhỏ tuổi đã như vậy, kể từ lúc tôi nhấn thức được vụ việc tới giờ đồng hồ thì điều đó… hay người đó đã lộ diện và ôm siết lấy tôi. Tôi từng cho rằng là mẹ bao phủ lấy tôi lúc ngủ, nhưng mà không phải, lúc tôi ngủ riêng rẽ tôi vẫn có cảm xúc người đó chỗ nào đây

Khi tôi khóc vày mỗi đêm xa mẹ, fan đó luôn luôn ôm tôi vào lòng dỗ dành

Khi tôi khóc khi phải tới trường ngày đầu tiên, người này đã nắm lấy tay tôi, dẫn tôi vào lớp

Khi tôi khóc vày bị anh em bắt nạt, thì những giọt nước đôi mắt không lúc nào rơi xuống do đã có người đó gạt lệ đến tôi

Khi tôi đi lạc, thì mặc dầu tôi nghỉ ngơi đâu, cánh tay ấm áp ấy luôn luôn kéo tôi về nhà an toàn

Và khi tôi giá buốt hay nhức lòng, vòng tay ấy luôn luôn siết chặt, ôm tôi vào lòng…

Người ta hoài nghi lời tôi nói, tôi ko cần. Tín đồ ta luôn nói tôi ngây ngô ngốc nhưng mà tôi ko quan tâm. Trong tim tôi chỉ suy xét mình tín đồ đó, vòng tay nóng của tôi. Bạn bạn vô hình dung mà tôi luôn luôn gọi là Ka. Ka có thể là ma, Ka có thể là quỷ, nhưng đối với tôi, Ka là cục cưng của riêng rẽ tôi, chỉ của riêng biệt tôi nhưng thôi

Tôi không biết Ka là gì, cũng ngần ngừ Ka tại sao lại ở bên tô, nhưng lại tôi cũng không đon đả làm gì. Chính vì có Ka tôi tất cả thể cảm thấy những yên bình trong tâm mình.

Khi tôi 14, tôi đã lớn, tôi đã hoàn toàn có thể hiểu được phần lớn chuyện và tôi cũng phạm phải sai lạc lớn như bao người, như lúc họ trưởng thành hơn và ngu ngốc hơn. Bên cạnh đó dần dần dần tôi gàn ngốc cho mất trong khi không lưu ý đến sự có mặt của Ka ở sát bên mình nữa

Tôi không còn nói chuyện 1 mình với mình Ka nữa, tôi gồm bạn

Tôi không thể khóc nữa, tôi đã mạnh bạo và tôi có tình nhân để dựa vào

Buổi tối, tôi không phải Ka ôm vào lòng. Tôi gồm mền, tôi rất có thể tự ôm lấy mình….

Và bên cạnh đó đáp lại sự vô vai trung phong khi trưởng thành và cứng cáp của tôi, Ka cũng dần phát triển thành mất.

Tôi bao gồm bạn, nhưng những người bạn ấy không phải lớn lên cùng tôi, họ thiếu hiểu biết nhiều tôi, tình các bạn ấy như giấy dễ tan tung trong nước

Tôi có tín đồ yêu, tuy vậy cũng chỉ trong thoáng chốc. Chúng tôi cải vã, phân tách tay. Với tôi lại một mình không người nào ở bên

Càng khủng càng không có ai ở mặt tôi, cùng khi đó, tôi nhớ đến Ka. Một fan bạn vô hình dung từng khôn xiết là đặc biệt với tôi, tôi yêu cầu vòng tay ấm của mình

Tôi dấn ra, mình bắt buộc Ka. Nhưng chắc hẳn rằng đã quá muộn. Ka vô hình, Ka không có tiếng nói, tôi làm cho sao có thể tìm thấy Ka, người bạn ma của tôi. Năm đó tôi 18, tôi thừa nhận ra, mình đơn độc giữa vòng đời này.

Gia đình còn mãi, nhưng lại ta quan trọng nào làm họ buồn bằng hầu như chuyện đau lòng của riêng rẽ mình.

Bạn bè không có người này thì sẽ sở hữu được người khác, nhưng không một ai có thể cho mình thứ gì mà không hoàn toàn phụ thuộc vật chất

Tình yêu ư?! Lại càng phù phiếm dễ dàng tan tan vỡ hơn trong dòng đời.

Xem thêm: Top 10 Ứng Dụng Điều Khiển Điện Thoại Từ Xa Bằng Điện Thoại, Teamviewer Remote Control

Người người hoang mang vô vọng, bọn họ luôn đi tìm một thứ nhằm mình dựa vào, để họ không hề cảm thấy bất lực cô đơn. Khi họ đâu khổ, không người nào ở bên họ. Khi chúng ta cần, cũng không chắc tất cả người quan tâm tới chúng ta trong chiếc đời đưa đẩy này. Cái người ta cần là 1 trong chỗ dựa, một vòng tay ấm ôm siết lấy họ khi họ yêu cầu mà ko dựa trên bất kỳ giá trị vật hóa học nào.

Còn tôi thì sao?! Tôi dại dột ngốc?! tôi lưỡng lự quý trọng?! tất cả chắc rằng đều đúng. Cái tín đồ ta cần, tôi có. Tôi có Ka, không phải sao?! nhưng tôi lại ko quý trọng, tôi buông tay trước. Để rồi vòng tay ấm của tôi lạc mất giữa loại đời luôn luôn khắt khe kia.

Tôi hối hận hận, tôi khóc

Nhưng lúc này đã không còn ai bên tôi, vòng tay nóng của tôi

Năm tôi 19, tôi nghĩ mình phải tò mò cho rõ chuyện này. Tôi tới gặp gỡ một nhà sư, tôi kể đến ông nghe về tôi với về cả Ka nữa. Ông chắm chú, lắng nghe, ông không cười nhạo tốt phàn nàn điều gì, chỉ yên ổn lặng. Tới ở đầu cuối khi tôi xong xuôi câu chuyện của mình, ông hỏi

“ nếu như ta nói tín đồ đó là ma, con gồm sợ không?!”

“ nhỏ sợ ma, tuy nhiên không sợ Ka. Ka siêu ấm!”

“Người mà bé nói tới là 1 cô gái. Bé và người ấy bao gồm duyên với nhau …”

“ Vâng….”

Nhà sư chỉ nói với tôi như vậy, rồi ông lại vơi mỉm cười cợt hiền từ. Tôi không hiểu, nhưng ông không nói thêm gì cả. Ông kêu tôi về đi, đêm nay tôi sẽ gặp mặt lại Ka. Chỉ cần phải có vậy tôi ngay tắp lự vui vẻ ra về

Và buổi tối hôm đó, tôi gặp Ka thật

Trong giấc mơ, tôi thấy được chính tôi. Đúng vậy, là thiết yếu tôi!!

Ngày hôm nhưng tôi sinh ra, bà mẹ tôi bế nhị đứa bé bỏng gái. Một là tôi quấn trong cái khăn màu sắc xanh, và đứa bé xíu còn lại là một trong những đứa bé bỏng giống y hệt như tôi, quấn trong dòng khăn color hồng. Đầu tôi vào nháy mắt nhói đau

Hình ảnh lại chuyển, thời gian đó tôi là 1 cô bé nhỏ 2 tuổi kháu khỉnh khỉnh, chúng tôi lại là cô nhỏ xíu khả ái ấy, fan giống y sì tôi. Nhị đứa ở cùng chị em trên một cái giường, tôi ngủ rồi nhưng vẫn lăn lộn, còn người kia ngoan hiền đức hơn chỉ khẽ bao phủ lấy tôi. Năm tôi 4 tuổi, tôi ngủ riêng, nằm trong chăn trùm mền khóc nức nở, cô bé bỏng kia vẫn như cũ dù đêm tối rất đáng để sợ tuy vậy vẫn ôm lấy tôi dỗ dành. Tôi lắng tai thanh âm non trẻ của thiếu nữ dỗ dành mình, tôi hối hả ngã gục, tim nhói đau. Một cảm xúc từng đích thực tồn tại nhanh lẹ tràn về

“Nhi ngoan, gồm em sinh sống đây!!”

Và tôi cũng nhớ ra, bản thân từng tất cả một tín đồ em, bạn em em gái sinh đôi với tôi….Năm tôi vào lớp một, quan sát mẹ ra đi tôi khóc, không chịu đựng vào lớp. Người đó cũng khóc, nhưng mà lại vệ sinh đi nước mắt của chủ yếu mình, vậy tay tôi bước vào lớp học

Sau đó, cảnh lại đổi, tôi lại đang khóc. Anh em bắt đe tôi, người đó chạy ra binh vực tôi. Dù giống tôi chỉ là 1 trong đứa bé gái, nhưng bạn đó lại khỏe khoắn không cho tụi kia bắt nạt tôi. Người đó lại vòng tay ôm tôi vào lòng

“ gồm em ở đây…Nhi đừng khóc!”

Rồi tới lúc tôi vì chưng mãi đuổi theo xe pháo kem mà lại bị lạc, phương diện kệ loại nắng trên đầu, fan đó tìm được tôi với kéo tôi về nhà. Hồ hết hình hình ảnh đó như 1 cuốn phim xoay chậm, tuy vậy lại ùa về thật nhanh. Từ nhỏ tuổi đến to tôi luôn nhờ vào người đó, tôi luôn luôn nắm tay bạn đó, tôi luôn luôn ôm bạn đó khi ngủ. Toàn bộ như dần dần hiện ra, sự thật cũng dần sáng tỏ

Năm tôi 14 tuổi, tôi có các bạn mới. Tôi có người yêu tôi không phải tới vòng đeo tay của em nữa, tôi lơ dần em đi. Em không hiểu, em luôn luôn theo tôi, tôi mắng em, tôi giá buốt lùng, tôi nói tôi không thích fan khác bao gồm khuôn mặt giống mình. Tôi có tác dụng em buồn, tôi làm em nhức khổ. Năm đó công ty chúng tôi 14 tuổi, tôi núm đổi

Em biết, em ko giận. Em mặc tôi mắng em, em vẫn ở kề bên tôi. Em cứ vậy âm thầm, quan sát tôi thay đổi từ tên tình nhân này lịch sự tên người yêu khác, tim em nhói đau, nhìn tôi bị anh bạn này đến đứa bạn khác nghịch xỏ, em tức giận như em lại nhức lòng do tôi các hơn.

Tôi biết em luôn ở sát bên mình, tôi tự tin vào điều đó, tôi luôn luôn tin rằng mình tất cả em. Tôi sống buông thả, tôi quậy phá ăn chơi, tôi có tác dụng tất cả. Em biết, nhưng lại đêm về em vẫn mặc thây hơi rượu, kệ xác sự nổi loạn, khoác kệ phần nhiều lời mắng chửi vô cớ. Em vẫn như cũ, ôm tôi vào lòng. Vòng tay ấm của tôi

Mãi tính đến cái ngày định mệnh đó. Tôi chia tay một thằng tình nhân , tôi uống rượu, tôi nổi điên và lại mong tìm em. Cùng tôi thấy em đứng kia với nhỏ bạn bè của em, tôi nghe phần lớn lời nó nói. Bé dại đó nói yêu em, em im lặng không trả lời, nhỏ dại đó ôm em, em cũng không đẩy ra, rồi bé dại đó hôn em. Và không hiểu biết nhiều sao, tôi tức giận, tôi lao ra tát nhỏ tuổi đó, tôi xua đuổi nó đi

Chỉ còn em và tôi. Tôi mắng em tàn nhẫn, tôi nói em thật khiếp tởm, tôi khinh thường xuyên em, hầu như lời lẽ cực shock nhất nhưng tôi hoàn toàn có thể nghĩ ra. Nhưng lại em vẫn như vậy, em ko nói gì, ko cải lại, em gian khổ nhìn fan chị khốn nạn hung ác này của mình. Giây phút đó, tôi ghét em, tôi tát em. Tôi bỏ đi….

Say xỉn, tôi đi qua đường, một loại xe cài đặt lao tới tôi ko biết

“ Nhi cẩn thận!!!”

Thanh âm em la lên. Cảm giác bị xô ra, đập bạo phổi xuống đường, tôi nhanh chóng tỉnh rượu hẳn. Với khi chú ý về chỗ kia, thấy em bên trong vũng máu, tôi nháy mắt như bị tiêu diệt đi. Em cứu giúp tôi nhưng mà chết, tích tắc đó, tôi bao phủ lấy em, tôi khóc, tôi hối hận hận. Em nhìn tôi, em chỉ cười

Đau đớn, vừa nói vừa phun máu tuy vậy em vẫn cụ nói cho hết câu : “ Ka yêu nhi!!”

Ba chữ này đang như phân tích và lý giải cho vớ cả. Em yêu tôi, một bé chị khốn nạn. Em yêu thương tôi, một kẻ chỉ biết hành hạ với chửi mắng em. Em yêu thương tôi, một fan vừa mắng em là khiếp tởm chính vì một đứa con gái khác yêu thích em. Tại sao em lại yêu tôi chứ, ở tôi vô vọng, bao bọc lấy tôi bởi một vòng tay nóng áp, nở niềm vui với tôi.

Rồi sau đó, giây phút tôi nhận thấy tất cả, cũng chính là lúc tôi thực thụ mất đi em gái của mình

Thức dậy sau một giấc mộng dài, tôi sau cùng cũng lưu giữ ra vớ cả. Vòng tay ấm của tôi, tín đồ bạn vô hình của tôi đó là Ka, em gái sinh đôi của mình.

Lời nói cuối cùng của Ka, vẫn còn đó văng vẳng vào tai mình. Ka yêu thương tôi, nhưng lại Ka ơi! Sao Ka không cho Nhi thời cơ nói Nhi cũng yêu thương Ka chứ.

Nếu ko yêu Ka, thì tôi đã có thể có một cuộc sống bình thường do mất trí nhớ. Nhưng không, vòng tay ấm của Ka luôn mãi ám hình ảnh tôi, ám hình ảnh người chị khốn nạn tàn ác này.

Khẽ vòng tay ra bao phủ lấy mình, tối nay hãy cho tôi cảm thấy em…. Một lần sau cuối thôi! Em gái của tôi, fan bạn vô hình của tôi, Ka của tôi! Em có nghe thấy tôi tốt không?!