► tên gốc: nữ thần thám pháp y thiên tài► Thể loại: Ngôn tình hiện đại, trinh thám, nam chủ yếu kiêu ngạo, người vợ chính cơ trí.► Độ dài: 4 quyển, 207 chương + 5 ngoại truyện► Edit: Liệt Hỏa CácLúc Tần Khanh gõ nhị từ ‘Trung Khuyển’ vào thanh tra cứu kiếm của trang Baidu. Bấm nút Enter.Bách Khoa Toàn Thư Baidu đã chuyển ra kết quả sau: dịu nhàng, khoan dung, ko vượt giới hạn, không sợ hãi cô đơn, ngoan ngoãn vâng lời, học tập rộng tài cao, gồm chủ kiến, tài năng năng.Tần Khanh mau lẹ tắt trang web, nghĩ về trong đầu: có loại bạn như vậy trên trần gian sao?Vừa mâu thuẫn lại vừa trả mỹ.Cô không thể biết rằng sẽ có một ngày cô lại được gặp gỡ một bạn như vậy.-~-~-~-~-Lần đầu chạm chán mặt, anh ấy đang ôm hai tay, hất cằm ra điệu bộ kiêu sa mà nói với cô: “Tiêu chuẩn chọn nữ giới của tôi hết sức cao. Xin vui miệng đừng nhìn châm bẩm tôi quá bố giây.”Lúc dùng cơm, anh ấy tỏ ra ga lăng kéo ghế cho bạn, gắp cho chính mình miếng thịt, sau đó ưu nhã há miệng to hỏi: “Thích nạp năng lượng loại giết mổ nào? Là vụn giết thịt thi thể đang rữa nát?”Lúc bé đau: khuôn mặt anh tuấn nhăn nhó, tức giận ngồi ở bên cạnh bạn khi chúng ta đang truyền dịch: “Không nên đã báo trước mang đến em rồi sao? … Đấy em coi đi, gồm phải rất cảm đụng không?”-.- -.- -.- -.- -.-Trên nhân loại này, những người biết Tiêu trường đoản cú Trần phần nhiều tôn anh ấy là đại thần.Nhưng chỉ có Tần Khanh, qua search tòi phân tích kỹ lưỡng mới biết được anh thực chất đó là một ‘Kiêu ngạo trung khuyển trả mỹ’-.- -.- -.- -.- -.-Nhật ký theo đuổi vợ của Tiêu Đại thần:Tiêu Đại thần: “Cung nhị! Theo đuổi phụ nữ là sao?”Cung Trầm: “Tiêu Đai thần, lúc này mặt trời mọc phía Đông!”Tiêu Đại thần: “Đừng lảm nhảm, hỏi cậu vài câu!”Cung Trầm: “Không dám, không dám!”Tiêu Đại thần: “Theo đuổi như vậy nào?”Cung Trầm ao ước phun nước miếng: “Thì … mời ăn cơm, đon đả chăm sóc, câu dẫn …”Tiêu Đại thần rứa cây cây viết khua khua mấy nét: “Chỉ đơn giản và dễ dàng vậy thôi sao?”Trong đầu cung Trầm lộ diện hình ảnh Tiêu Đại thần ‘đóng khố’ đi dụ dỗ đàn bà nhà lành, nhấp lên xuống lắc đầu: “Thật ra từng ngày cậu chỉ việc phát một ‘dự báo’ là được.”Tiêu Đại thần đang suy nghĩ đến hai chữ câu dẫn: “Cậu chắn chắn chứ?”Cung Trầm cười sằng sặc: “Điều họ nên chú trọng đó là cảm động, con gái rất dễ dàng xúc động, khi rung động tất yếu sẽ yêu cậu thôi.”Sau đó, trong những lúc đang viết báo cáo nghiệm thi, Tần Khanh từng ngày đều cảm nhận tin nhắn như sau:“Hôm nay trời mưa nhỏ tuổi đến mưa vừa, ánh sáng từ 24-31 độ, gió Nam khỏe khoắn cấp 3, tia tử ngoại đạt tới mức 9, cường độ mạnh.”Nhắc nhở: ra ngoài nhớ sở hữu theo dù.Theo Đài khí tượng tẩy chay ngày xx tháng xx năm xx, Tiêu Tự trằn tự tay nhắn tin.Tần Khanh xem xong: …-.-.-.-.-.-.-.-Nhật cam kết gϊếŧ cá của Tiêu Đại thần:Tần Khanh: “Thưa ông Tiêu, ông bắt buộc thay nước hồ nước cá, cá bên phía trong sắp bị tiêu diệt rồi.”Tiêu từ Trần: “Vì sao?”Tần Khanh vẫn không hiểu.Tiêu tự Trần: “Tại sao nên thay nước?”Tần Khanh nghi ngờ: “Không cố gắng nước cá đã chết.”Tiêu Tự trần hất cằm: “Em sống nghỉ ngơi địa cầu này từng nào năm nay, cũng đâu thấy em nuốm qua địa cầu mới mới sống được.”Tần Khanh nheo mắt.Đây gọi là nuôi cá sao? Là gϊếŧ cá thì có.Chẳng hiểu nguyên nhân cô lại đồng ý làm phụ tá đến anh?Hình như anh quán triệt cô quyền được phép cự tuyệt …


Bạn đang xem: Nữ pháp y thiên tài

Đô Thị Pháp Y anh tài Trinh Thám
1/68
Quyển 1 - Chương 1: Người đàn ông kiêu ngạo
“So với tất cả những người bọn ông ở xung quanh em, tôi là hoàn mĩ nhất, em không được phép đưa ra bất cứ lý vày nào cự tuyệt cách vào quả đât của tôi.” – Tiêu từ TrầnMặt trời đã ẩn sau ngọn núi mà lại vẫn nỗ lực tỏa ra những ánh sáng bỏng gắt cuối cùng của một ngày, toàn thể thành phố Kỳ được bao che bởi một màu tiến thưởng kim rực rỡ trông y hệt như một bé thú đã ngủ say.Ngày đầu tiên của tháng sáu, ánh nắng mặt trời đạt đến mức 28 độ.Tần Khanh ngồi làm việc trong xe, nhì tay để lên trên tay lái, trong lòng hơi nặng nề chịu.Nguyên nhân một phần cũng là vì trời nóng, lại nhằm ngày thế giới Thiếu Nhi phải giờ rã tầm tắc mặt đường khá nghiêm trọng.Lúc trước chỉ cần mất 30 phút thì lúc này hơn nhì tiếng đồng hồ đeo tay mới về đến cư xá, mang đến nơi thì trời đã nhọ mặt người tối.
Dưới ánh sáng của đèn đường le lói, Tần Khanh nhìn một dòng taxi vượt qua mặt cô dừng trước cổng cư xá, chắn ngang lối vào, xe của cô đành bắt buộc đứng lại chờ.Nhưng thời gian trôi qua từng giây từng phút mẫu taxi chẳng thấy rượu cồn đậy,Tần Khanh nhấn tiếng còi vài cái, ko thấy hiệu quả. Cô nỗ lực kiềm chế, giữ bình tĩnh bước xuống, gõ cửa xe taxi.Tài xế nghe âm nhạc liền quay kính xe cộ xuống, lộ ra khuôn mặt nhăn nhúm đầy nặng nề chịu. Giọng nói bao gồm chút thô lỗ: “Chuyện gì?”Tần Khanh chỉ cái xe của bản thân mình đang đậu phía sau: “Chú rất có thể nhường một chút ít được không, xe cộ tôi không vào được.”Tài xế vô thức trở lại phía sau liếc một cái: “Cô làm việc trong quần thể cư xá này sao?”Tần Khanh gật đầu.Đối phương nói tiếp: “Vậy nhờ cô góp vị khách ngồi phía sau đây trả tiền đi!”, giọng đầy oán giận, “Ngồi taxi có mấy đồng cơ mà đòi sứt thẻ! Thật không hiểu biết là đầu óc nghĩ nỗ lực nào nữa!”
Vừa nghe dứt lời, tầm đôi mắt của Tần Khanh dời về sản phẩm ghế sau sườn lưng tài xế.Ánh sáng lờ mờ che hơn phân nửa thân người, cô quan sát ra vị khách này là 1 trong những người bầy ông, đầu tóc gọn gàng gàng, nhị chân nhỏ bé dài cầm chéo.Anh ta cầm chiếc thẻ bên trên tay vào một không gian chật hẹp.Dường như phát giác ra được Tần Khanh đang quan sát mình, anh ta nhướng mắt. Tần Khanh cấp vàng tịch thu tầm mắt, đàng hoàng nhạt mở miệng: “Bao nhiêu tiền?”Tài xế xòe tay: “28 đồng!”“Chờ một chút!”Tần Khanh quay về xe đem ví, đúc kết 30 đồng, trong khi cô trở lại taxi, người đàn ông vẫn xuống xe, đứng nghiêm chỉnh nghỉ ngơi phía mặt ngoài.Tần Khanh không cho là ngợi nhiều, liền gửi tiền trả tài xế.Cũng chẳng thèm đếm tiền, bạn tài xế xoay sang nói cùng với người lũ ông kia, thanh âm bực bội: “Mày cho rằng đang ở đâu chứ! không có tiền nhưng mà cũng bày đặt ra khỏi nhà!”


Xem thêm: Người Mẹ Ngất Lịm Khi Chứng Kiến Con 4 Tuổi Bị Chặt Đầu Ngay Trước Mắt

Sau đó sút chân ga phóng đi mất, để lại hai bạn vẫn đứng yên ổn tại chỗ.Người bọn ông kia bên cạnh đó chẳng nghe thấy gì; về phần Tần Khanh, cô cảm thấy hơi lúng túng.Anh ta quay sườn lưng về phía cô, đứng cách cô vài ba bước, nhị tay đút túi quần, ánh nhìn hướng về dãy nhà lầu san sát nhau trong quần thể cư xá.Tần Khanh đứng như trời trồng mất mấy giây, dường như đối phương có vẻ không có ý định qua đây thủ thỉ với cô.Không sao cả, Tần Khanh hoàn toàn có thể xem 30 đồng tê là bị tiến công rơi bên cạnh đường.Tần Khanh tính cho qua chuyện này nhưng bất ngờ về trước cửa nhà, cô lại nhìn thấy người đàn ông đó.Nói đúng ra là bóng lưng của anh ta.Lúc này cô mới nhìn rõ, người bầy ông này mặc chiếc quần kaki, áo thun đen polo, trông tầm vóc thoải mái, đầy nam giới tính.Anh ta nghe thấy tiếng bước đi của cô, khi ngón tay của cô ý đang vừa chạm với mật mã bên trên ổ khóa, mau chóng truyền cho một giọng nam trầm ấm.Rõ ràng là 1 trong câu hỏi, tuy nhiên sao lọt vào tai cô lại rất lạnh nhạt và cao ngạo.“Đây là căn hộ chung cư 1402 lô C?”“Đúng vậy!”Tần Khanh đáp lời, ngấc đầu chú ý về phía trước.Người lũ ông này tướng mạo mạo hơi tuấn tú.Hai hàng lông ngươi rậm, cặp mắt đen trông tất cả vẻ không còn giữ được kiên nhẫn nhưng lại không khiến cho người khác chán ghét, hàng mi dài cùng cong, cái mũi cao thẳng hòa cùng dáng vẻ đôi môi hết sức xinh đẹp. Gương mặt thanh tú, mặt đường nét anh tuấn.Tần Khanh lại nhớ đến bóng sườn lưng thon dài của anh vừa rồi. Ví dụ là người đàn ông hết sức hoàn mỹ.Anh ta nhíu chặt mi, Tần Khanh cũng ý thức được ánh nhìn của mình đã nhìn để ý vào kẻ thù quá lâu, liền biến đổi đề tài: “Anh sống ở chung cư 1402 sao? ko ngờ họ lại là sản phẩm xóm, vừa mới ở cổng …”“Tiêu chuẩn chỉnh lựa chọn bạn nữ của tôi khôn xiết cao, xin vui vẻ đừng nhìn chằm chặp tôi quá tía giây.”Câu nói của Tần Khanh chưa hoàn thành đã bị giảm ngang, người đàn ông vừa nói vừa vòng hai tay ôm trước ngực, khẽ nhếch cằm, lộ ra chút khinh thường miệt.Lời nói đó của anh ta khiến cho cô nghĩ về ngay đến ý tứ ẩn sâu trong đó: toàn cục phụ phái nữ trên trần gian này đều mang trong mình một nét đẹp gàn xuẩn.Tần Khanh rất ao ước đáp trả lại: Coi như tất cả ngu đần đi chăng nữa cũng không ưa thích mấy thương hiệu mắc dịch tâm thần.Nhưng dù sao cô cũng là người dân có ăn học, cô chỉ mỉm cười cười mà lại nói: “Ngài đây cứ yên tâm, tôi hoàn toàn không có bất kể hứng thú như thế nào với ngài.”Thật và đúng là người lũ ông ngạo mạn.Cô nhanh chóng nhập mật mã, lao vào nhà.Tầm mắt người bọn ông giới hạn trên số 1401 bên trên cánh cửa. Một cơ hội lâu sau mới trở lại nhìn góc cửa trước đôi mắt mình, lấy điện thoại thông minh gọi mang lại một số.“Mật mã nhà tôi?”Đầu dây nhanh chóng đọc ra một hàng số, ngón trỏ hẹp dài liên tục nhấn những nút, trước khi cúp điện thoại, anh không khỏi hừ lạnh: “Chỉ số IQ thấp luôn luôn luôn đặt mấy chiếc mật mã đơn giản và dễ dàng như ráng này.”Triệu quang đãng Hi đương nhiên không kịp phản nghịch ứng, bạn hữu trực đêm thuộc anh trong cục Điều Tra hình sự, Dịch Lưu, vỗ vai anh ta một cái, thân thương hỏi han: “Sao vậy?”Triệu quang Hi ‘a’ lên một tiếng, giọng nói gồm chút ủy khuất: “Đại thần chê chỉ số IQ của tớ thấp …”Dịch Lưu cười phun nước miếng: “Những lời đại thần nói gần như là chân lý!Triệu quang quẻ Hi tức xì khói.– – – – – –Sáng sớm đi làm việc Tần Khanh cũng ko phải chạm chán tên mặt hàng xóm kiêu ngạo kia, ngược lại lại cô bắt gặp một tờ chú thích dán bên trên cánh cửa.Cô híp mắt, rước tờ chú thích xuống. Nét chữ khỏe mạnh mẽ, tiêu trẹo đập vào mắt.Giấc ngủ của mình từ 9 giờ tối mang lại 7 tiếng sáng, thứ bảy và chủ nhật trễ hơn một tiếng. Vào khoảng thời gian này xin vui tươi không làm phiền, bởi không tôi sẽ cách xử lý ngay.Tần Khanh vô thức chú ý về chung cư 1402, lần trước tiên cô gọi được xúc cảm không thốt đề nghị lời tức là gì.7 giờ 45 phút, Tần Khanh mang đến Cục cảnh sát thành phố Kỳ.Đang đậu xe cộ cô đã trông thấy hai tín đồ đồng nghiệp vừa mới tốt nghiệp cũng vừa đến. Chu Hội thấy cô trước, kéo tay Chu Tử Ngôn vẫn đứng bên cạnh, cả nhị đứng ngóng cô.Tần Khanh tiến về phía họ, Chu Hội níu cánh tay cô một biện pháp tự nhiên, Chu Tử Ngôn nở thú vui hỏi: “Sư tỷ! Ngày hôm qua viết báo cáo xong rồi sao? vừa mới đây làm phiền chị quá, hung thủ thiệt sự vượt biếи ŧɦái.”Không ngóng Tần Khanh trả lời, Chu Hội tiếp lời: “Đó là lẽ đương nhiên, đã tất cả sư tỷ siêu cấp xinh đẹp nhất của bọn họ ở phía trên mà!”Tần Khanh nhìn hai người bầy họ, nhấp lên xuống đầu: “Laptop ngày hôm qua hết pin nên có thể mới viết được một ít thôi.”“Tại nhị đứa tụi em vô dụng”, Chu Tử Ngôn cảm thấy bao gồm lỗi, “Nếu không đã rất có thể giúp đỡ được sư tỷ rồi.”Chu Hội chú ý loanh quanh, nghe mấy lời này chỉ còn cách mím chặt môi, Tần Khanh cười cợt cười an ủi bầy họ: “Đừng suy nghĩ ngợi nhiều quá, khoan thai rồi đàn em cũng quen thôi.”Vừa đi vừa trò chuyện, cha người bọn họ sẽ ra mang đến cửa bãi đậu xe, bỗng dưng nhiên bước đi Chu Hội xong xuôi lại, hai mắt sáng sủa rỡ: “Ôi trời ơi! xế hộp Shelby kìa!”Tần Khanh với Chu Tử Ngôn liếc nhau một cái, tiếp đến theo tầm mắt của Chu Hội nhìn về dòng xe khá thể thao màu trắng, dáng vẻ chiếc xe cộ trông như trong mấy phim viễn tưởng, ngang dọc tứ phía.Miệng Chu Hội há to mang lại mức rất có thể nhét được một trái trứng gà, cô ta lay mạnh dạn tay Tần Khanh: “Chiếc xe pháo siêu cung cấp Shelby (1) , giá bèo nhất cũng rộng năm mươi triêu đó. Ôi … đại thần đến rồi!”Ông anh Tần Xuyên cũng thích nghịch xe, Tần Khanh đương nhiên cũng biết cực hiếm của dòng Shelby này, nhưng dường như nó có vẻ không tương thích để đi làm …Chu Tử Ngôn nghe xong, nghĩ nghĩ một chút, chớp chớp mắt. Sau đó góc nhìn lóe lên tia dị thường, vào trẻo, cô há miệng nói pha một ít xấu hổ nhưng cũng có chút hào hứng: “Đại thần? Là Tiêu đại thần sao?”“Dĩ nhiên, chỉ bao gồm Tiêu đại thần mới bao gồm tư giải pháp ngồi lên mẫu xe như thế này chứ!” Chu Hội nhíu mày: “Không đúng! Chỉ tất cả Tiêu đại thần mới hoàn toàn có thể làm tạo thêm giá trị dòng xe này thì đúng hơn.”Chu Hội với Chu Tử Ngôn nhỏ hơn Tần Khanh hai tuổi. Là những thiếu phụ độ tuổi hai mươi ba, vừa mới giỏi nghiệp, vẫn còn tràn trề nhiệt huyết cùng sự nao nức khao khát và tò mò và hiếu kỳ về thế giới mới.Tần Khanh chỉ nở nụ cười, sau đó bước đi ra khỏi kho bãi đậu xe: “Đi thôi! Chị còn báo cáo chưa có tác dụng xong!”Dọc đường đi, hai tai cô nghe đầy rất nhiều thần tích của Tiêu đại thần, trường đoản cú thời đại học xuất sắc cho đến hàng ngàn hàng chục ngàn người ngưỡng mộ cuồng nhiệt, rồi đến các thành tích phá án. Chu Hội không tiếc lời nịnh nọt khen anh ta đã chủ động về nước giúp đỡ non sông …Đến trước cửa phòng giải phẫu, Tần Khanh chấm dứt bước, quay đầu nhìn hai cô bé đang nói chuyện khí núm hừng hực lửa: “Các em muốn bước vào không?”Chu Tử Ngôn nghe thấy vắt liền ngửng đầu chú ý một cái, phảng phất ngoài ra đã gồm quyết trung ương rất lớn: “Sư tỷ! Em đến rằng bọn em cứ thế này không phải là 1 trong cách hay, dù là ngồi bên trên ghế nhà trường hay làm việc trong viên không có khác biệt gì mấy. Chỉ là do hiện trạng tử thi là đặc biệt quan trọng hơn một chút. Nếu đã lựa chọn là một trong pháp y, chúng em quyết trung khu vượt chướng ngại trung khu lý.”Chu Hội hiển nhiên không thể tiếp tục đề bài về Tiêu đại thần, ngửng đầu sững sờ nhìn Chu Tử Ngôn, một dịp lâu sau cũng ko lên tiếng.Tần Khanh trầm ngâm: “Cũng tốt, sớm muộn gì bầy em cũng đề nghị đối mặt, nhưng lũ em khẳng định sẽ không gặp gỡ ác mộng chứ?”Chu Tử Ngôn tiếp tục gật đầu.Tần Khanh nhìn qua Chu Hội: “Còn em có vào không?”Chu Hội không đồng ý liên hồi: “Không đi được không ạ, ngày hôm qua hiện trạng tử thi khủng khiếp quá!”Chu Tử Ngôn nghe hoàn thành sắc mặt trắng bệch, trong đầu lại shop đến tử thi body bị giội đầy axit sunfuric, cô tương đối giao động: “Sư tỷ, còn nếu như không chị viết tiếp báo cáo đi, lát nữa chúng ta cùng nhau đi!”Tần Khanh đồng ý rời đi.(1) xế hộp Shelby