“Em vừa nói em từng mơ về kiếp trước của nhị đứa. Vậy em nói xem, kiếp trước bản thân là gì?” Tôi bước đầu có hứng thú hơn về những mẩu truyện em kể.

Bạn đang xem: Kiếp trước em đã chôn cất cho anh

“Em ko được phép nói, nói ra sẽ bị thầy phạt. Có nhiều cái em hy vọng nói cùng với Long lắm, tuy vậy em không được phép phạm phải”.

Tôi cũng không nghiền em. Mà lại thú thực bao gồm ai cơ mà không tò mò về kiếp trước của mình chứ! Tôi biết thầy sẽ không còn phạt em nặng nề đâu (đấy là tôi từ nhủ mình thế!). Còn đồ vật gì gồm thể cản được tôi khi tôi ao ước biết! kế tiếp thì vào đầu tôi nảy ra một kế hoạch. Ngày trước, mỗi lần em uống say em nói hết sức nhiều. Thường thì tôi hỏi gì em đang nói hết, bao gồm cả những kín đáo trước giờ đồng hồ em chẳng share với ai. Cô gái nhỏ ngốc nghếch, lưỡng lự rằng chuyện gì sẽ xảy ra với mình đây!

Sau một vài hôm, em đi làm việc về, tôi dụ em cùng hai anh bạn cùng phòng em đi ăn uống lẩu. Cũng thọ rồi mấy đứa không tồn tại đi ăn vặt hay tụ tập đùa bời gì, đề cập ra cũng buồn. Ngồi phía bờ kè, công ty chúng tôi nhóm bốn bạn vui vẻ cười nói. Tôi bắt đầu chuốc em uống các hơn. Buổi tối hôm đó, theo chiến lược em uống cũng khá say rồi, bắt đầu nói phần đông thứ linh tinh. Bọn tôi vực lên thanh toán, rồi em đòi về phòng tôi nằm. Đêm ni lại một đêm lâu năm đây.

Hai đứa nằm trong phòng, ban đầu nói chuyện bên trên trời dưới biển. Liên đã tương đối say, em ban đầu lặp lại những mẩu chuyện mà em đang kể cho tôi nghe trước kia về thời thơ ấu, về những người dân thầy trong cuộc sống đời thường tâm linh của em. Lúc đến đoạn kiếp trước, tôi ngắt lời em rồi vào việc chính luôn.

“Vậy kiếp trước Long là người như vậy nào?”

“Long kiếp trước sinh ra đã biết thành bỏ rơi vào rừng rồi. Cơ mà kiếp trước Long là lũ ông cơ!” Em nhắm mắt lẩm bẩm. “Tướng tá đẹp trai kia nha! Cô nào nhìn mà chả thích”.

“Thế à, vậy nói tiếp cho Long nghe đa số chuyện đi”. Tôi bắt đầu gạ gẫm em. Chỉ sợ em đang kể mà đột nhiên tỉnh rượu thì chỉ tất cả khổ tôi! Chắc sau thời điểm tỉnh dậy, cô người vợ sẽ hận tôi lắm đây.

“Anh (lúc này e bắt đầu chuyển giọng call tôi là anh) cơ hội đó bị vứt rơi, gồm con hổ mẫu đi ngang qua thấy vậy không ăn thịt anh cơ mà đem anh về nuôi. Sau đó, anh gồm một người chúng ta nữa cũng phệ lên cùng anh trong rừng, là con gái”. Em ngập ngừng, “Cứ như là thanh mai trúc mã vậy đó! Hai tín đồ cùng nhau béo như anh em, trong tương lai thì lại chẳng khác gì tình nhân”. Nghe em nói nhưng tôi có cảm hứng em sẽ ghen tuông, trong giọng nói tất cả pha chút giận hờn.

“Vậy à! Người chúng ta đó kiếp này còn có đầu thai làm fan chưa?” Tôi hỏi.

“Nó không đầu thai đâu! Nó cũng khôn lắm, đầu bầu làm con “thần” rồi, nó không chịu làm bạn đâu”. Em bĩu môi quay sang chú ý tôi.

“Rồi gần như chuyện sao nữa?”

“Anh to lên hay đi ăn trộm của tín đồ giàu. Mà lại anh tốt lắm, anh cướp trong phòng giàu chia cho bên nghèo ko hà! có một lần anh cướp trúng một ông tể tướng sẽ đi sứ nước khác. Nhưng ông ấy là bạn tốt, ông ấy nhìn thấy anh cũng không hẳn người xấu đề nghị đã răn dạy anh đi theo với ông ấy.

Anh suy nghĩ sao rồi cũng theo ông ấy về thành để giúp đất nước. Em nghĩ vì mục tiêu của anh là yêu đương đồng bào thời điểm đó, 1 phần anh có mặt kiếp kia là để giúp đỡ người. Con nhỏ nhắn kia cũng theo chân anh về thành luôn”.

Tôi bật cười, xuất phát từ một thằng ăn cắp lại hoàn toàn có thể trở thành tướng mạo võ kể cũng hơi phi lý, tuy vậy mà nghe thì cũng thấy kỳ lạ tai.

“Anh còn rước theo hai con hổ anh sống cùng về theo ông luôn”. Em ngập ngừng, “Sau này chỉ từ một con!”

“Sao vậy?” Tôi hỏi.

“Hai con người nào cũng muốn làm trợ thủ ý hợp tâm đầu của anh, nhưng con nào tài trí giỏi khôn hơn vậy thì sẽ sinh sống thôi! Nó cắn chết bé còn lại. Anh biết đấy, tổ quốc này vua chỉ một! Nó cũng chỉ mong mỏi nó là nhỏ hổ duy nhất của anh ấy thôi”.

Tôi cũng ko hỏi thêm nữa, em vẫn liên tục kể chuyện một phương pháp say sưa.

“Sau này anh đi đánh giặc trăm trận trăm thắng, buộc phải được vua phong làm cho tướng võ. Anh đứng bên trên vạn người nhưng lại chỉ với sau một bạn – là vua. Cơ mà ai thèm có tác dụng vua cơ chứ, vua chỉ cần thứ bù nhìn tài giỏi cán gì đâu. Đến tiến công trận cũng sai người khác, đấu binh cũng cần nhờ dụng ý của những triều thần, ông ta có khi nào bỏ “chất xám” ra mà đánh trận đâu, nhưng mà lại mong muốn cướp nước của fan khác.

Sau này, anh có nhiều cái bất mãn trong triều đình, không muốn làm quan tiền nữa, nhưng mà vua lại không muốn anh vứt đi thuận lợi như vậy!”

Tôi vẫn nằm lắng tai em nói. Cô gái bé dại kể chuyện liên hồi mà không biết tiếp đến sẽ bị thầy phát đây! Ha ha ha…

“Vậy kiếp trước em là gì?”

“Em cũng là phụ nữ của một quan liêu trong triều. Chúng mình gặp gỡ nhau trong yến tiệc nào đó, nhưng anh vừa bắt gặp em đang yêu rồi”. Liên cười, nhị mắt lim dim nhìn lộ rõ vẻ đam mê thú, “Vì người ta xinh mà, anh không để ý mới lạ”.

“Sau kia thì sao?”

“Lúc này anh cũng đều có ý định từ quan tiền rồi. Anh đã dự tính trận tiếp đó, nếu chiến thắng anh mong mỏi xin em về làm cho vợ. Vậy nên những khi vua ban lệnh mang lại anh đi tiến công trận, anh vẫn nói luôn luôn mong cầu đó, vua cũng gật đầu chấp thuận”. Em mỉm cười nói, “Lúc đấy, em còn cho những người theo dõi anh giúp xem anh gồm tình nhân nào phía bên ngoài không cơ! nhưng anh chẳng bao gồm ai cả! tín đồ gì đâu không có tí sơ hở nào để người ta giận dỗi. Rõ là từng nào cô theo và lại chẳng chú ý trúng cô nào, trừ mỗi dòng đứa thanh mai trúc mã cơ lúc nào cũng kè kè bên anh”.

Em hậm hực, “Ngày đó, con bé nhỏ đó còn kết duyên với em, tâm sự cùng với nhau đủ điều, tuy thế em đâu có biết nó lại sinh ra đố kiêng với em. Anh chưa bao giờ thích nó, với cũng không tồn tại ý định đó, bởi vì dã trung tâm của nó không phải người tốt. Nó bự lên thuộc anh, nó dựa tương đối anh được tiếng vang giúp người nên nó rất hống hách, đi đâu cũng ăn hiếp kẻ khác. Sau này anh có tác dụng tướng nó lại càng hống hách hơn, chẳng coi ai ra gì. Cơ hội đó em băn khoăn con người này lại như vậy, phải cái gì cũng tâm sự cùng với nó, luôn luôn thân thiết cùng với nó”.

“Nhưng rồi…” Em ngập ngừng, “Anh biết đấy… bởi vì anh tốt nên đang sinh ra những kẻ ghen tuông ghét, trong đó cũng đều có chính phi ở trong nhà vua. Bà ta sợ quyền năng của anh với tể tướng thừa hùng mạnh, trường hợp thông gia thêm với bên em nữa thì bà ta khó lòng kiểm soát điều hành được quyền lực. Cả con nhỏ nhắn kia cũng vì chưng ghen tỵ với em, nên nó rất ao ước em chết. Nó biết anh không lúc nào yêu nó, nên nó lại càng hận em hơn! bởi vì vậy, nó hòa hợp với bà chính phi kia mong mỏi lật đổ đơn vị em xuống”.

Im lặng một lúc, em tiếp tục nói.

“Trong dịp anh đi đánh trận, bà ta cho những người vu khống thân phụ em là tội phản bội quốc. Bên vua vượt mù quáng, mặc dù biết thân phụ em vô tội nhưng lại nhắm mắt nhưng xử cả bọn họ em chu di tam tộc. Cơ mà cũng chả biết được! bao gồm khi bao gồm ông ta cũng sợ bạn dạng thân mình cần thiết ngồi trên chiếc ghế kia quá lâu nếu thế lực phía anh quá rộng mạnh. Anh chần chờ chứ, tên của anh được cả nước hô tụng, chẳng ai nhưng không lưu giữ tới anh cả. Cùng lúc đó, ông ta cũng cho người bưng bít chuyện này không cho tất cả những người báo tới anh nhằm anh hoàn toàn có thể toàn vai trung phong toàn ý thôn tính nước khác mang đến ông ta, do trận này là trận hết sức quan trọng. Dịp anh về thì sẽ quá muộn, hầu như thứ đã xong xuôi xuôi, không có ai trong chiếc họ em sống sót cả, bao gồm cả em”.

“Hm, nghe cũng độc đáo đó, cuộc đời nghe sóng gió thiệt nha! Ta đoán chắc sau khoản thời gian ta về sẽ khôn cùng sốc!” Tôi trầm ngâm.

“Tất nhiên rồi, cũng chính vì anh yêu thương em mà! Anh tiến công trận về, sở hữu cả đầu của tướng tá giặc về, định bụng sẽ là món quà phệ vì trận này không ngừng mở rộng cõi bờ to lắm, mà lại nghe tin kết thúc anh bi đát vô cùng! Ngay sau đó anh xin bên vua từ bỏ quan, anh không muốn ở địa điểm này nữa.

Nhưng vua đâu tất cả từ bỏ anh dễ dãi vậy! Ông ta nghiền anh đề xuất ở lại, bởi không đang quy anh vào tội bội nghịch quốc, đồng thời vẫn xử cả những người đã cỗ vũ anh vào triều, xuất xắc cả tể tướng! Rằng ông ấy vẫn thông đồng cài anh sinh hoạt trong chủ yếu điện, vẫn giết anh chị ngài ấy. Anh bất mãn tuy thế vẫn bắt buộc ở lại, vì anh không muốn nhiều người dân vô tội chết bởi vì mình”.

“Sau này, anh không lập thiết yếu thất, chỉ lập phi. Anh để bài vị bao gồm thất mang tên em, đem thờ trong gia phả. Về sau anh bao gồm mười một cô vk đấy! Lấy những thiệt đó!” Em cười, “Mà những người dân vợ của anh đa số là vì chủ yếu trị. Anh lấy fan ta không vì tình yêu nhưng vì thế lực, 1 phần để củng cố quan hệ trong triều. Nhưng chưa phải tất cả người vợ của anh ấy đều vì quyền lực, nhiều khi cũng bởi vì ân tình. Trong một đợt đi đánh trận, anh bị thương ngất xỉu trên núi. Có một thầy lang đi qua thấy vậy gửi anh về bên dưỡng thương. Ông ấy gồm một cô con gái cũng được truyền nghề thuốc từ phụ vương mình. Cô ấy đã chăm lo anh tận tình, vậy nên sau đây tỉnh dậy và về thành anh đã cho những người tới rước cô bé ấy về đậy và lấy người ta làm cho vợ. Mặc dù vậy trong toàn bộ những người bà xã của anh, cô nào cũng tương đối hiểu ý và ngoan ngoãn, sống yên ấm với nhau, không có bất kì ai ganh ghét ai”. Em ngưng một chút, “Sau này, bao gồm một vài ba cô vợ trong những lúc anh đi tiến công trận đang lừa dối anh, nước ngoài tình với mấy thằng nô bộc trong nhà”.

Tôi trầm ngâm. “Rồi ta xử trí cố nào?”

“Còn cầm nào nữa! Anh vậy thôi chứ anh thánh thiện mà, vẫn để cho người ta mặt đường sống. Anh biết chuyện, anh cũng không làm gì cả, mà lại anh cũng chỉ khéo léo cho tất cả những người ta từ nguyện ra đi. Bao gồm cô tê thì ước ao xin níu kéo, anh cũng không lúc nào bước chân vào thư chống của cổ nữa”. Em thì thầm. “Nhưng nhưng em yêu mến anh lắm! Kiếp trước đã khổ vậy rồi, kiếp này anh yêu người nào cũng vẫn khổ như vậy! Ai bảo khiến cho nhiều tín đồ thầm yêu quý trộm nhớ bao nhiêu kiếp trước làm gì, để hiện giờ phải trả nợ duyên cho tất cả những người ta”.

Tôi cân nhắc một hồi. Tôi bắt đầu xa nhà từ thời điểm năm 15 tuổi vào miền Nam. Cuộc sống tôi cô đơn, bắt buộc thấy ai đồng cảm dù một chút ít tôi cũng mở lòng cho người ta. Nhưng rất nhiều người lũ ông đi qua cuộc đời tôi kiếp này, phần đa là những người không trân trọng tình yêu tôi dành riêng cho họ. Mọi người đi qua lại đem đi một mảnh trái tim này, buồn lắm!

Quay sang em thời điểm này, em đã bước đầu lim dim, coi cỗ chắc bi thảm ngủ lắm rồi. “Vậy kiếp trước, anh bị tiêu diệt như nào?” Tôi khẽ hỏi em.

Không thấy em đáp lại, tôi tưởng em ngủ rồi. Tuy thế không phải, tôi thấy tất cả giọt nước đôi mắt rớt ra khóe mắt em. Im re một hồi lâu, em đáp.

“Cả một quốc gia tan thương sau khoản thời gian anh mất”. Em trầm ngâm. “Có một ông thầy pháp cực kỳ lừng danh, là bạn chuyên ước mây vận gió, cúng cha ông hương hoàng mang lại triều đình. Trước lúc trận này xảy ra, ông ta tới chạm mặt anh với nói rằng anh chớ ra quân lần này, bởi anh chắc hẳn rằng sẽ chết. Nhưng lại anh mà, bao nhiêu kiếp rồi, anh có lúc nào tin vào số phận đâu. Anh chẳng đề xuất vẫn luôn nói rằng, số mệnh là do mình quyết định, là trang bị anh rất có thể định đoạt được hay sao!” Em cù sang phía tôi, cầm kìm nén cho khách hàng không khóc. “Anh ngang bướng lắm. Anh chẳng tin vào thần linh, ma quỷ, chẳng tín ngưỡng gì cả. Ai khuyên phòng gì anh cũng gạt hết đi!”

Rồi em tiếp tục, “Em thời điểm đó bị tiêu diệt rồi, biết tin cũng không thể rào cản số mệnh, em chỉ rất có thể đứng nhìn anh từ xa thôi”.

“Trận này, có người làm nội gián đã báo cho bên đó biết anh sẽ qua những nơi nào hay đánh trận ra sao! Vua hình như cũng biết chuyện này, tuy vậy anh từ bây giờ đã biến cái sợi trong đôi mắt ông ta rồi, vị anh quá được lòng dân”. Ngữ điệu của em từ bây giờ tức giận. “Ông ta sợ hãi anh sẽ lật đổ dòng ghế quà kia, vì bây giờ dân chỉ hướng theo anh thôi, ai còn nghe lời ông ta. Trận này đi, ông ta biết anh sẽ gặp mặt nhiều cạnh tranh khăn, phần lớn vẫn ban lệnh bắt anh bắt buộc đi. Ông ta ban cho anh bao gồm hai vạn quân, trong khi địch là bao nhiêu anh biết không? Là nhì mươi vạn quân”.

Tôi im thin thít không nói gì. Cho dù sao tôi cũng lừng khừng phải bình luận thế nào! Tôi đâu gồm nhớ tôi của kiếp trước là cái gì đâu. Em liên tục nói.

“Anh biết trận này anh bị ép, nhưng lại anh vẫn đi. Tiếp nối thì, toàn bộ chết hết, còn bản thân anh cũng giết bị tiêu diệt được hàng ngàn người. Tướng tá địch hôm nay cho quân bắn cung vạn tiễn, mà lại cũng ko trúng được anh. Sau đó 1 hồi, hắn ta thấy ko khả thi, hắn đưa sang đến quân sử dụng thương tiến ngay sát và bước đầu phi về phía anh. Anh mất vị thương đâm qua tim…” Em nghẹn ngào trong lời nói, “Tướng địch tiếp nối cắt đầu anh mang lại nước”.

Nghe tới đây tôi có cảm xúc nhói trong tâm địa mình, lại tương đối ngứa cổ nữa.

“Sau khi anh mất, mái ấm gia đình của anh gắng nào?”

“Vợ cả là tình nhân anh nhất. Thanh nữ ấy lúc nghe tới tin báo về, ngừng hoạt động khóc 1 mình rồi thắt cổ tự vẫn. Sau đó cũng đều có hai hay tía cô vợ cũng uống thuốc độc chết theo. Số còn sót lại thì hồi mùi hương về quê, hoặc trở lại gia đình phụ huynh đẻ. Những bằng hữu thân tín ngày trước cùng ra trận với anh, cũng nuốm kiếm trường đoản cú đâm thiết yếu mình”. Em trầm ngâm, “Anh sống ko phụ lòng người, ngày anh bị tiêu diệt cả một tổ quốc mang quốc tang, chỉ là người chết chưa hẳn vua”.

Tôi suy nghĩ ngợi nào đó một lúc lâu, “Vậy còn đứa thanh mai trúc mã cơ thì sao? Nó có nằm trong những 11 người vợ kia không?”

“Không! Từ dịp anh biết chết choc của em có liên quan tới nó, anh cũng biết dã tâm nó rắn độc, anh từ mặt nó với đuổi nó đi. Anh không thịt nó là may mang đến nó rồi ấy! Anh hiền đức lắm, buộc phải con cơ nó biết nó toàn nhờ vào mặt giỏi của anh để giả bộ đáng yêu đương thôi. Sau khoản thời gian anh xua nó đi, nó hận anh lắm, hận anh tới chết. Nó nói đời này nó yêu một mình anh, làm nhiều việc xấu cũng bởi vì anh, trường hợp anh ko thuộc về nó thì nó thề nó ghi nhớ mọt thù này đời đời kiếp kiếp!” Em lẩm bẩm, “Nhưng nghe tin anh chết nó cũng trường đoản cú vẫn”.

Sau kia em cũng ban đầu chìm dần vào giấc ngủ, tôi cũng không tiện hỏi bởi em dường như đang rất muốn nghỉ ngơi. Tôi cũng chẳng có thắc mắc gì nhiều, tính hiếu kỳ cũng đã làm được giải đáp, tôi cũng không cần phải biết thêm gì nữa. Tôi ngồi nghĩ, giá nói tôi đừng hỏi em thì tốt. Lần chần thì không sao, biết rồi lại càng hận từng nào kiếp sao toàn chạm chán phải phần đông vận đen chưa hẳn do mình tạo ra, tuy nhiên lại yêu cầu gánh chịu.

Xem thêm: Hãng Phim Phương Nam - Hoạt Hình 3D Hay Nhất Cho Bé

Hôm sau tỉnh giấc dậy, em của nhà tôi gào triền miên đòi tôi nói lại đầy đủ gì em đã kể. Liên cũng chỉ nhớ sở hữu máng là đang nói nào đấy với tôi mà lại lại không thể đừng quên đã kể đầy đủ gì! Tôi thì chỉ cười, mặt bí hiểm. Y rằng buổi tối hôm đó tôi nghe em hậm hực nói, “Thầy bắt đầu về mắng em vào mộng, nói nguyên nhân lại nói mang lại anh biết mấy chuyện đó, phân phát em quỳ vài canh, hu hu…”

Và bây chừ thì cả trái đất biết rồi em nhé, tôi vẫn kể cho cả thế giới nghe đây.