HOÀNG HÔN LỠ HẸN CHÂN TRỜI

1st verse - Khói:Chỉ tiếc nuối là anh đến quá trễ thôi em ơiĐến cả hoàng hôn thỉnh thoảng còn lỡ hứa chân trờiAnh chỉ nuối tiếc là sau bao cơn mơ anh từng tớiThì em...vẫn chẵng đến anh câu trả lời...Vậy nổ lực kiếm tìm kiếm của anh là thứ gì đấy quá sáo rỗngEm sống thực tiễn còn anh ảo mộng, search chút khá "lạnh" thân mùa đôngNên tim anh tựa khối băng ước ao ngày em về được tung chảyThời gian thì vẫn ghẻ lạnh trôi, số đông thứ cứ như "đêm thân ban ngày"Anh vẫn 1 mình mặc kệ tối (để em) liên tiếp giết anhCứ kệ anh đi em ơi, trận mưa qua là điềm lànhHẠNH PHÚC CHỈ TỒN TẠI khi TA CHẴNG CÒN GÌ ĐỂ NGHĨ"Ừ! Được rồi mà. Bây giờ em đã rất có thể đi..."Anh sợ hãi mượn chút men say nhằm kìm cõi lòng không vụn vỡAnh cố chấp giữ mang trên tay số đông thứ từng thuộc về a ngày đóAnh đần muội tin lời em nói nhằm rồi thiết yếu anh chẵng còn nhớChẵng còn dìm thức rằng THỨ TÌNH YÊU EM mang đến QUÁ LẬP LỜ...Như thứ định mệnh phệ mờ em buộc anh yêu cầu viếtTa từng có những mâu thuẫn, lí do? giờ a còn chẵng biếtAnh quá biết bão tố về trên đây để thế chỗNên tự tải trước cho khách hàng 1 mẫu ôNhưng nó lại là kỉ niệm yêu cầu đâu thể che chở...anhĐành..bơ vơ, bất lực, chết lặng..đón bất ngờAnh vẫn tiếp tục luôn chờ đón cơn mưa lớnUơm nỗi ai oán cho nó nở thành hoaDù có đợi cho ngày tim anh biến đổi đáThì đó cũng là chắt lọc từ anh, ko có gì cả"Nếu em không của anh ấy thì chẵng của người nào cả"Anh luôn biết bản chất của em là lừa dốiAnh luôn luôn biết nỗ lực giờ cũng quá thôiAnh đang biết em ơi! Rằng anh không đúng rồi...2nd Verse - black Apple: Hoàng hôn…vương sợi nắng…còn sót lại…một khoảng tầm trời Hoàng hồn…lòng bỗng nhiên thắt…đợi gót ai…cả quãng đời hồ hết mưu cầu…không cần lời…những bi đát rầu…còn bên trên môi Để chiều tà…vội tắt nắng…ta ưu sầu…nhìn tối trôi lặng thầm bên khung cữa, tấm thân ai nhỏ gò như tử thi Ành trăng ngâm mình trong nước trên mặt hồ làm sầu thêm căn gác trống Đêm không bến bờ thả hồn long dong tìm nốt nhạc vàng trung ương trí treo ngược cành cây…khói ám mang lại tay…còn chưa gạt tàn? “Đàn tình tang…tình tang…tình nào là tình chẳng mờ phai Rồi tình tan…tình tan…mộng đẹp cớ sao chẳng ngóng ai?” bạn đi bi lụy hoen đôi mi…thuở hàn vi ta còn khờ đần Đêm nhiều đêm lắm thời điểm đôi khi…văng vẳng nơi đây từng tiếng thở lâu năm … giây phút cùng say mê say…góc phố bản thân tay cầm cố tay giờ đồng hồ vắng fan xưa…đêm cũng chạnh lòng…nhỏ từng hạt lay lất bay không hề làn mây trắng bay…giã từ người đi…ta ko đành lòng Thôi thì người cứ bay đi…đông sang quay về gữi ta một nhành thông Đôi cánh khao khát thoát ra khỏi nơi kìm hãm Có chăng ta là đám mây black còn cản chân tàn nhẫn với phiên bản thân…hay ta là người tâm thần Trả bạn về vùng trời riêng còn lại giọt đắng dưng lên hàng trăm ngàn lần Siết rồi viết thêm bài…mong vơi đi hơi sương còn đọng mặt thềmNgồi nuối tiếc rồi giết đêm dài…ta ao ước thiếp một trong những nỗi nhớ êm đềmSỏi đá còn bảo hộ lấy nhau…xa nhau liệu người dân có thấy đau buộc phải chi mình chớ tìm thấy nhau…thì đã không bao giờ quên lãng cho tới ngày sau Ai còn ngược dòng thời gian…giúp ta gữi mang đến một vài ba giây phiêu lãng người và ta mở cỗng thiên đàng…sao giờ đây cảnh vật thốt nhiên chốc điêu tàn Đêm tĩnh mịch đơn chiếc mình ta…trầm ngâm suốt năm canh giờ Chắc tín đồ đã quên hay ta còn ao ước nhớ…nên vô tình tạc có mặt thơ"Rằng ta giờ đây đã ngược lốiRằng em hãy quên anh được rồiRằng ta nợ nhau đòi hỏi lỗiÀ không...bấy nhiêu nhức thương sẽ đủ rồi...Chỉ là anh đang quá bé dại nhen khi lựa chọn lấy em thật mù quángChỉ là anh sẽ quá dở hơi để ép em đi quá vơi nhàng...dù...Vẫn còn yêu em"