Đây vẫn là thể loại cuối thuộc của tôi mang lại San José Spotlight. Tôi rất hàm ơn vì đã được trao một nền tảng gốc rễ ở đây. Xin trang bị lỗi cho việc vô cảm của tôi trong thể loại cuối cùng này, tôi mong muốn kể một câu chuyện cá thể hơn.

Bạn đang xem: Chuyến tàu cuối năm

Trong hầu như ngày đầu của đại dịch, tình trạng vận gửi ở Vùng Vịnh rất nghiêm trọng. Xe cộ lửa, xe pháo buýt và thậm chí là cả đường đường cao tốc vắng bóng người đi lại. Đó là một trong những tác hễ tài chính mà không có ai có planer cho vào thời điểm tháng 2020 năm XNUMX — với tôi biết đối với tổ chức như Caltrain, nhà cũ của tôi, việc mất lợi nhuận từ chi phí vé có thể rất bự khiếp.

Tôi lo ngại cho những người bạn của tôi vẫn đang thao tác trong thung lũng. San José Spotlight đã mang đến tôi cơ hội để đưa ra quan điểm của bản thân về các tổ chức giao thông công cộng của Vùng Vịnh và những quyết định mà họ sẽ giới thiệu trong việc điều hướng đại dịch và lập chiến lược cho tương lai.

Tôi là một trong những người bé của San Jose. Tôi béo lên ở phía đông, ngay gần Alum Rock. Tôi sẽ đi đường tàu nhẹ mang đến Great America với những người dân bạn sinh sống trường trung học tập cơ sở. Ở ngôi trường trung học, tôi đã từng đi xe VTA"s 22 đến Caltrain, khu vực đưa tôi cho Saint Francis ở Mountain View. Tôi xuất sắc nghiệp Đại học Bang San Jose. Vùng Vịnh là vùng đất dậm chân của tôi.

Đại dịch trong khi đến trong một làn sóng vượt cảnh. Những dự đoán về sự kết thúc của phương tiện giao thông chỗ đông người đã ban đầu từ siêu sớm. Sự sinh tồn của Caltrain trong khi đột nhiên biến một câu hỏi rất thực tế. Mệt mỏi giữa những công đoàn cùng ban làm chủ của VTA- kéo dài âm ỉ - càng dâng cao vì nỗi sợ hãi và sự không chắc chắn rằng mà tất cả chúng ta đều cảm xúc về nhiều loại coronavirus mới khiến giang sơn đóng cửa.

Chúng tôi đã trải qua một ngày hè bị nhốt vào nhà. Cần yếu gặp bạn bè và gia đình do lo lắng về COVID-19; quan trọng đi ra bên ngoài do sương cháy rừng ô nhiễm và độc hại khiến bầu trời của chúng tôi chuyển sang color cam.

Những tổn thương nhỏ nhặt này bọn họ cùng nhau trải qua - mà lại riêng lẻ, chúng cộng lại.

Tôi nói tất cả điều này bởi vì điều quan trọng đặc biệt là nên phản ánh bối cảnh trong số ấy sự kiện bi thương của ngày 26 tháng XNUMX xảy ra.

Những tín đồ rời đi để điều phối con đường của VTA giữa những ngày không chắc chắn sau sự kiện xả súng 1 loạt cướp đi sinh mạng của XNUMX người tại cơ sở đường sắt hạng nhẹ Guadalupe cũng đề nghị sống qua sự căng thẳng của đại dịch. Một vài người sống trong xã hội Santa Cruz Mountain của mình đã sơ tán trong trận cháy rừng.

Những tổn hại này đang tăng lên gấp bội. Họ mất một khoản phí. Đã có hàng trăm bài báo nói đến những tác động dài lâu đến sức khỏe tâm thần của đại dịch, sự cô lập, nỗi lo âu mà tất cả họ đang buộc phải trải qua.

Mô hình khôi phục dịch vụ đường tàu nhẹ 1 phần cuối tuần vừa mới rồi là một thành tựu đáng được khen ngợi. Fan lao rượu cồn đã cần được ghi nhận lại để gia công nhiệm vụ sau một thời gian dài nghỉ ngơi việc. Khối hệ thống đường sắt dịu đã bắt buộc được kiểm tra. Toàn bộ trong khi nỗ lực cung cấp cho nhân viên một thời cơ để đau buồn và trị lành.

Nó không hẳn là một quá trình hoàn hảo. Nhưng tất cả một quy trình hoàn hảo?

Giống như tất cả các cơ quan giao thông vận tải công cộng, VTA đã thực hiện các cuộc tập trận bắn nhau hàng loạt. Tôi sẽ tham gia vào một số trong những trong số họ. Nhưng những cuộc tập trận kia lên planer làm nạm nào nhằm bảo toàn tính mạng trong xuyên suốt sự kiện. Hậu quả của một thảm kịch như vậy là 1 trong những điều gì đấy khó khăn rộng nhiều đặt lên trên kế hoạch.

Việc tắt đường sắt nhẹ hẳn là vô cùng cạnh tranh khăn đối với những tay đua nhờ vào vào nó. Tôi chẳng thể tưởng tượng được khoảng thời gian đi lại bổ sung cập nhật trong mùa hè cho rất nhiều tay đua không có lựa chọn nạm thế. Tôi không muốn giảm ngay trải nghiệm đó cũng chính vì ba tháng kia hẳn là không hề ít thử thách.

VTA hiện nay đang đương đầu với một thử thách mới. Để mượn một cụm từ, họ đã tìm biện pháp “xây dựng trở lại giỏi hơn”. Giám đốc quản lý điều hành Carolyn Gonot, mới đảm nhận vai trò nhưng không tham gia tổ chức, vẫn tiếp cai quản ở thời điểm mà cơ quan mà cô ấy đã thao tác làm việc 20 năm rất có thể không cảm thấy tất cả những gì thân quen thuộc.

Cô ấy sẽ cần được dẫn dắt bởi trái tim của mình. Tuy nhiên tôi nghĩ cô ấy là người có thể.

Chủ tịch ATU John Courtney đã chỉ dẫn lời ước xin đầy xúc động về việc cung ứng sức khỏe chổ chính giữa thần. Tôi mong muốn VTA vẫn lắng nghe bởi “xây dựng lại” tức là xây dựng các hệ thống hỗ trợ lâu dài cho nhân viên cấp dưới của họ.

Gần trên đây tôi đang được bổ nhiệm để giao hàng hết nhiệm kỳ cho 1 giám đốc khu cấp cho nước, người đã từ chức bỗng xuất trong xã hội Thung lũng San Lorenzo của tôi. Tôi đã đảm nhiệm một vai trò new với một nhóm chức phi lợi tức đầu tư phục vụ xã hội đang giúp sức các nàn nhân hỏa hoán vị CZU trong thung lũng của shop chúng tôi xây dựng lại cuộc sống đời thường của họ và thao tác làm việc để hoàn thành nạn đói của gia đình, trẻ nhỏ và bạn già ở phân tử Santa Cruz.

Tôi từ chức phân mục này để tập trung thời gian giải quyết những thương tổn mà không ít người trong xã hội của tôi vẫn đã trải qua sau vụ hỏa hoạn khiến nhiều người hàng xóm của tớ thiệt hại thành tích của họ.

Nhưng trái tim tôi sẽ luôn biết đường mang đến San Jose.

Xem thêm: Phim Tình Yêu Học Đường Việt Nam Hay Nhất Định Phải Xem, Top 13 Bộ Phim Ngắn Học Đường Việt Nam Hay Nhất

Nhà báo Jayme Ackemann của phân mục San José Spotlight là cựu giám đốc tiếp thị và media của Caltrain, SamTrans và Cơ quan vận tải đường bộ Hạt San Mateo. Cô đã dành phần nhiều sự nghiệp 20 năm của chính bản thân mình để giải quyết những thách thức về giao thông của Vùng Vịnh, bao hàm các sứ mệnh tại Quận giao thông Quận San Mateo, VTA, Quận giao thông vận tải Đô thị Santa Cruz với Nước San Jose.